Kỷ niệm 100 năm sinh Olga Bergholtz (1910-1975) nữ nhà thơ, nhà văn Liên Xô.
KHÔNG ĐỀ
Ừ! Ngoái lại làm chi, chỉ để nhìn dĩ vãng,
Dải băng hà xưa
Và bóng tối ngày xưa!
Ở đó, có cái nhìn khát khao, chờ đợi,
Buộc em phải trả lời, mà không thể hững hờ!
Nhưng Anh ơi! Hôm nay, em bỗng quay đầu lại…
Bất chợt từ giá băng, Anh vời vợi nhìn lên!
Anh vẫn hệt như xưa, đôi mắt còn như sống,
Mãi mãi chẳng hề xa, người duy nhất của tình em!
Em đâu kịp hiểu ra, rằng tất cả vẫn linh ứng thế!
Khi nghĩ rằng cuộc sống khác xưa, hít thở khác xưa rồi!
Hỡi cực hình của em, niềm vui của em, khao khát của đời em,
Hóa ra, em vẫn chỉ sống được, trước Cái Nhìn của Con Người ấy!
Em biết mình thủy chung tới giờ, chỉ với Anh, duy nhất,
Và em có quyền công khai xác nhận một điều thôi:
Em vẫn là vợ Anh hôm nay, trước mọi người đang sống,
Chỉ riêng giữa chúng mình – em mới là góa bụa, đơn côi!…
1947
TRẢ LỜI
Tôi xin nói, các bạn ơi, với cuộc sống riêng tôi,
Không thể có những tháng năm trên đời vô ích,
Không thể có những thông tin vô nghĩa, không mục đích,
Không thể có những con đường đi qua, nghĩ lại, hóa không cần!
Không thể có những thế giới lạ xa, không thể không tiếp nhận,
Không thể có những tặng vật, bị hàm hồ cho đi một cách phân vân!
Cũng không thể có một tình yêu vô ích,
Kể cả những tình yêu bị dối lừa, đớn đau, bi kịch,
Thì chút ánh sáng trong veo, dẫu chỉ sáng chập chờn
Cũng suốt đời ở mãi cùng tôi!
Và có lẽ, chẳng bao giờ là quá muộn đâu,
Khi ta dám làm lại từ đầu trọn vẹn đời mình sống,
Dám bắt đầu lại từ đầu – một đường đi từ khởi thủy,
Và ứng xử làm sao, để nếu có quay nhìn quá khứ
Thì đừng phải ân hận xóa bỏ đi điều gì,
Dù là một tiếng kêu, hay chỉ một lời than!
1962
GỬI BÔRIX COÓCNILỐP (1)
… Và tất cả đổi thay rồi. Và em nay cũng khác
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo.
B. Coócnilốp
I
Em lại nhớ chuyện ngày quá khứ
Khúc hát ngây thơ một thời thiếu nữ:
“Ngôi sao cháy bùng trên sóng Nêva
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà…”
Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu, bây giờ anh có lý
Dù chuyện xong rồi,
Anh đã xa cách thế!
“Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo…”
Lũ trẻ lớn lên, giờ lại tiếp theo ta
Lại nhắp lại vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Nêva, bóng chiều, sóng nước…
Nhưng nghĩ cho cùng, họ có lỗi đâu anh!
II
Vâng, em khác hẳn rồi, chẳng giống trước nữa đâu!
Cuộc đời ngắn cũng xem chừng sắp hết.
Em đã già nhiều, nhưng anh đâu có biết,
Hay anh cũng biết rồi? Có thể!… Nói đi anh!
Em xin lỗi làm chi, chẳng cần đâu anh nhỉ
Thề thốt chăng? Cũng vô ích thôi mà,
Nhưng ví thử em tin, anh còn quay trở lại
Thì một ngày nào, anh sẽ hiểu ra…
Và mọi tổn thương, chúng mình xóa hết
Chỉ ở bên nhau, sánh bước trọn đường
Chỉ cần được sóng đôi, và chỉ khóc
Chỉ khóc thôi, đủ bù đắp tận cùng!…
1939 – 1940